[Simple] Chương 9

CHƯƠNG 9 :

Cả một buổi sáng hai anh em nhà họ Triệu hòa thuận vui vẻ, ung dung nói về tình yêu.

Một buổi sáng này sắp đánh tới một trận gió tanh mưa máu…….Đối với Tề Sóc Hoàn bị mọi người ném bom mà nói, dùng từ gió tanh mưa máu để hình dung thực sự lại có điều thích hợp .

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Sủi cảo] chương 2

Chương 2

Ai biết được buổi tối hơn mười giờ, đầu tiên là một tiếng “ầm ầm”, Nghiêm Khánh Sinh tay nắm da sủi cảo run một cái, vẫn còn không biết xảy ra chuyện gì, chỉ  nghe sau đó chén đĩa đổ vỡ, phần phật một đám chừng lưu manh chừng hai mươi tuổi xông tới, phía sau lôi lôi kéo kéo bà chủ.

Tiếp tục đọc

[BT] Chương 27

Chương 27: Tiền Bất Không sơn ┃ Nhưng có lúc, sống thật không còn ý nghĩa…

Trời còn chưa sáng.

Hạ Ngũ Đức mới vừa bị đồng môn kêu dậy, xoa đôi mắt lim dim buồn ngủ từ tới sơn đạo, cũng đồng môn gác đêm qua đổi tốp, buồn ngủ đến lợi hại, một chút cũng không đánh nổi tinh thần lên.

Tiếp tục đọc

[Bần tăng] Chương 26

Chương 26:  Bế khẩu thiền khai ┃Tuệ Tăng Thiện Tai, chỉ thường thôi.

Hắn là cảm thấy được tâm tình mình vắng lặng.

Rõ ràng lúc tới nơi này đều tốt, làm sao lúc sắp đi rồi, lại cảm thấy chính mình như là ném đi thứ gì, thiếu mấy thứ gì?

Cho nên, mới nghĩ muốn tìm điểm gì, đến bỏ vào chỗ trống đó.

Hòa thượng kia. Tiếp tục đọc

[Bần Tăng] Chương 25

Chương 25: Giấc mộng dài. Một hồi giấc mộng ban phù hoa ban ngày, tỉnh mộng, rượu vẫn còn người thất tán.

Đang nghĩ và khi nói ra câu nói đó, tâm Thẩm Độc đã vì hòa thượng tìm xong 10 ngàn loại lý do đường hoàng rồi.

Tỷ như, hắn phá không sắc giới, ngày nào đó nhất định sẽ bị phạt;

Tỷ như, thiên hạ này không có tường nào gió không lọt qua được, y gạt tất cả mọi người cứu mình sự tình nhất định sẽ bại lộ, đến lúc đó thiên hạ phiền phức đều sẽ tìm đến;

Tỷ như, bên ngoài Thiên cơ thiền viện còn có càng nhiều cực khổ chúng sinh chờ y  độ;

Tiếp tục đọc

[Bần tăng] Chương 24

Chương 24:  Tiểu tự tại thiên ┃ Ta phải đi, ngươi có nguyện ý  đi một đường cùng ta không?

Cố Chiêu là ai?

Anh hùng thiên hạ trong lòng người phong lưu,  trên giang hồ chín phần mười đứa ngu xuẩn cảm thấy được hắn chân chính là trách trời thương người “ Tiên nhân”, ở đáy mắt Thẩm Độc, mắng thằng bé này một câu “ Ra vẻ đạo mạo khốn kiếp”, kia đều là sĩ cử!

Sĩ cử: nâng lên (???)

Không có tốt tiện, chỉ có càng tiện!

Tiếp tục đọc

[Bần tăng] Chương 23

Chương 23: Cố Chiêu hồi âm┃bắc Bất Không sơn, nghe quân chưa chết, tiếc cái nào!

Cũng.

Cực kỳ kì diệu khi dùng đến, thậm chí có thể nói cực vi diệu.

Cùng một chữ , cũng thế này, cũng có thể là đối phương. Đến cùng hội nghe ra một ý tứ, kỳ thực làm người nghe là tâm tư gì, trong tiềm thức liền nguyện ý nghĩ thế nào.

Thẩm Độc hỏi xong liền không lên tiếng.

Tiếp tục đọc